Thanh Lam: ‘Tôi và Quốc Trung khác tốc độ sống’

Tháng Mười 23, 2007

Sau 20 năm chiếm giữ ngôi vị “Nữ hoàng nhạc nhẹ”, Thanh Lam vẫn là người đàn bà ngùn ngụt lửa với nhan sắc lộng lẫy không lặp lại, mắt trong veo mê đắm chưa bao giờ cạn tình yêu.

 – Chị làm thế nào để giữ được giọng hát trong trẻo, mộc mạc như thuở đôi mươi?

– Tiếng hát như một chuyến xe, năm tháng qua đi chuyến xe ấy sẽ chất nặng lên những buồn vui, được mất. Để trở lại thanh xuân của tâm hồn, tôi phải hóa giải những muộn phiền, trăn trở mà cùng với đời sống, tiếng hát của mình đã "gánh" theo. Để thực sự có cuộc tìm về trong tâm tưởng, tôi sẽ nghe lại các đĩa nhạc cũ để lấy lại những xúc cảm tinh khôi của tuổi trẻ. Tôi tin mình làm được.

– Khi gặp những lời khen tặng "gần 40 năm mà vẫn đẹp", chị thường có cảm giác như thế nào?

– Nhiều bạn gái của tôi cuống quýt trước tuổi tác. Nhưng tôi chưa bao giờ sợ già. Các cô gái chỉ hơn tôi sự mơn mởn của tuổi trẻ, còn họ họ thua kém vẻ đằm thắm và cân bằng của người phụ nữ làm chủ được chính cuộc sống của mình, đủ hiểu biết để cho và nhận. Tôi nhận ra rằng, nếu còn khát vọng tinh thần là mình còn đẹp. Tinh thần là nhan sắc sinh động nhất, nên đương nhiên tôi tự hào!

 Ca sĩ Thanh Lam. Ảnh: davifo.

– Cuộc sống nhất cử nhất động đều bị săm soi, đồn thổi, làm "tiệc" của dư luận hẳn rất mệt mỏi. Chị ao ước điều gì khi đối diện với những điều đó?

– Một phụ nữ vô danh có thể sẽ được quyền tát vào mặt kẻ đã sỉ nhục, đặt điều cho mình. Nhưng tôi, với tâm hồn dễ tổn thương của nghệ sĩ, lại phải im lặng. Tôi coi đó là những vết thương tất yếu, mình vì nghề mà phải chịu. May là, tôi cũng đã học được cách điềm tĩnh đón nhận mọi chuyện. Cuộc sống của tôi có quá nhiều lớp vỏ thêu dệt thị phi. Điều thật thà duy nhất để nhận biết chính xác tâm hồn tôi là âm nhạc, đó là khi tôi cất tiếng hát.

– Chị cũng bị tiếng là vụng về trong ứng xử. Vì sao chị không học khéo, như cách chấp nhận chung sống với thị phi?

– Những gọt giũa quá cẩn thận sẽ không đáng tin. Tôi không cố tạo giá trị không thật cho mình. Vẻ đẹp của mỗi người có khi nằm ở chính sự xộc xệch của họ. Trước mọi tình huống, tôi thường ứng xử theo nhạy cảm bản năng, nên khó tránh khỏi vụng về. Tôi luôn tin thẳng thắn và chân thành là tư chất tốt mình cần nâng niu.

– Cho tới lúc này, vẫn nhiều người nói "Mây trắng bay về" là đỉnh cao của Thanh Lam. Chị thấy thế nào về điều này?

– Tôi luôn có lý tưởng về niềm tin ở chính mình. Người làm nghệ thuật phải có xác tín, không hoảng sợ trước mọi dư luận. Ở thời điểm Mây trắng bay về ra album, tôi hát đến bài thứ ba khán phòng chỉ còn lại có 5 người. Cái đau lòng nhất của người ca sĩ là phải trả giá trực tiếp. Đối diện với sự thờ ơ như dòng nước lạnh buốt hắt vào mình cần có nội lực vững vàng. Mười năm sau, công chúng mới ghi nhận Mây trắng bay về của tôi, không lẽ gì lại nản lòng khi tức thời họ chưa mặn mà với những sản phẩm mới của mình.

– Chị nói nhiều về niềm tin ở chính mình. Trong 20 năm của nghề hát, niềm tin ấy tồn tại thế nào?

– Niềm tin vào con đường mình phải đi không bị lung lạc, nhưng tôi mệt mỏi vì thực tế khắc nghiệt quá so với mơ ước. Sau hào quang của một diva là biết bao gian nan, cô độc, những áp lực, tôi cứ kỳ cạch chất từng ước mơ lên chuyến xe âm nhạc của mình, kiên nhẫn ngay cả khi mình bị ruồng bỏ.

– Và diva số 1 đã kiệt sức vào thời điểm nào?

– Trong vòng 3 năm sau cuộc hôn nhân tan vỡ với Quốc Trung. Đó là thời gian của vực thẳm. Tôi kiệt quệ ước mơ, hoài bão, thấy mình cùng đường. Nếu không có các con, tôi hẳn đã phát điên!

– Chị và nghệ sĩ Quốc Trung chưa bao giờ nói về nguyên nhân đổ vỡ trong tình cảm. Chị thấy thế nào khi mọi thứ đã đi qua lâu rồi? 

– Chúng tôi có tốc độ sống khác nhau. Một người đi rất chậm, ở đây không biết ai đúng, ai sai, nhưng việc khác vận tốc khiến chúng tôi lệch nhịp.

Sắc đẹp không phai theo năm tháng. Ảnh: davifo.

– Vậy một dự án âm nhạc mới giữa 2 người thì sao?

– Tôi vẫn mong muốn điều ấy, nhưng anh Trung là người luôn lỗi hẹn. Mỗi người đều có thời khắc để tỏa sáng. 15 năm với Quốc Trung tôi chỉ có duy nhất Mây trắng bay về, mà lúc ấy chúng tôi trẻ trung, đầy năng lượng, ăm ắp hoài bão, thách thức và ngông cuồng. Nghĩ lại tôi vẫn tiếc, quá phí phạm thời gian cho cả hai.

– Một người có "nhiệt độ" cao như chị có tác động thế nào đến sự đủng đỉnh của Quốc Trung?

– Tôi đã dùng mọi "kỹ nghệ" để thúc đẩy anh Trung làm việc, nhưng anh ấy vẫn bất động. Nhược điểm lớn nhất của Quốc Trung là không bao giờ có áp lực gì, có lẽ tôi là áp lực lớn nhất của anh ấy. Quốc Trung tài năng, anh ấy đáng lẽ làm được nhiều hơn, tôi rất tiếc cho anh ấy.

– Phản ứng của Quốc Trung trước những sản phẩm âm nhạc giữa chị và Lê Minh Sơn?

– Anh Trung chưa bao giờ khen tôi, luôn nhìn tôi với góc nhìn bề trên, người làm nghề phải chứng minh mình bằng sản phẩm, nếu không làm gì chỉ chê bai nhau thì rất dễ.

– Lê Minh Sơn là người dễ gây nhiễu đến cảm nhận âm nhạc thuần khiết. Chị nghĩ sao về điều đó?

– Khiếm khuyết của Sơn là tuổi trẻ dễ bồng bột, ngông cuồng, ưa tuyên ngôn đao to búa lớn. Người làm nghệ thuật trong người có chất "thăng", không làm chủ được mình. Những xộc xệch của Sơn có cái dễ thương, vì nếu khôn khéo chẳng ai hành xử như thế. Hãy đón nhận Lê Minh Sơn bằng những chín chắn trong tác phẩm, đừng để ý đến sự bốc đồng của anh. Sơn là lò lửa nóng bỏng, làm việc với một người như thế rất thích, vì mình được "doping". Các sản phẩm của tôi và Lê Minh Sơn luôn phải đối diện với nhiều khen chê. Nhưng điều lớn lao hơn là chúng tôi thúc đẩy, nuôi dưỡng ý chí sáng tạo cho nhau và cùng gắng gỏi đóng góp cho nhạc Việt.

– Àm nhạc mà chị hướng tới phải hình dung thế nào?

– Tôi kỳ vọng âm nhạc là phương thuốc tinh thần, với nó cần có thời gian và sự tĩnh lặng của tâm hồn để đón nhận. Àm nhạc phải đưa con người đến không gian bay của những ước mơ, của nỗi buồn, những khắc khoải, và tình thương yêu. Trong tôi, âm nhạc là giấc mơ đẹp hư thực, hiện hữu như một bản thể, là một phần của tinh thần mình, xương thịt mình. Đối diện trước mọi thăng trầm, âm nhạc là phương thuốc tôi dùng để tự cân bằng mình.

– Danh vị nữ hoàng nhạc nhẹ gần 30 năm chưa ai soán ngôi. Chị cảm thấy thế nào với chừng ấy vinh quang?

– Điều đáng buồn ở xã hội chúng ta là đàn bà trông cậy quá nhiều vào nhan sắc, nếu tôi cũng dựa vào nhan sắc, tôi đã không tự khắc nghiệt với mình như thế này. Nhiều bạn bè nói tôi đã có đủ đầy huy hoàng, bây giờ tôi buông cũng đã được, để sống cho an nhàn. Tôi luôn hưng phấn trước áp lực. Mà áp lực chính mình tạo ra mới là thách thức lớn nhất. Cuộc sống với áp lực là một đường chạy dài mê đắm, nếu còn sức lực thì tôi vẫn sẽ trên đường chạy ấy.

(Theo Phụ Nữ TP HCM)

%d bloggers like this: